Ngày xưa...
Mẹ: tao thật thất vọng vì mày Trọng à...
Bà mẹ ném cuốn nhật ký của Trọng xuống đất trước mặt các bạn đang lúc tan trường...
- Tao thật xấu hổ khi đẻ ra thằng con khốn nạn như mày...mày chỉ tao cái thằng mà mày thương thầm nhanh...tao ko ngờ mày lại thích một thằng con trai...trong khi gia đình ta xưa giờ lun gia giáo nề nếp...
Trọng hỉu ra mọi chuyện...mẹ cậu đã đọc hết những gì cậu viết trong cuốn nhật ký rồi...cậu nhìn xung quanh các bạn đang đổ xô mắt về mình...nước mắt lăn dài xuống đôi môi...nghẹn ngào cậu khóc và chạy thật nhanh về phía cuối con đường...dần dần và mất hút...
Một ngày, hai ngày, ba ngày...
Bà mẹ giật mình thức giấc vào lúc rạng sáng thầm nghĩ: Con ơi...!!!con đang ở đâu vậy...ngày hôm nay mẹ lại đi kím con, hy vọng sẽ tìm được con...dù như thế nào con cũng phải về với mẹ chứ...mẹ thương con và nhớ con nhìu lắm...
Ngày thứ bốn trôi qua...Bà mẹ lại giật mình vì tiếng gõ cửa ngoài kia...bà thầm nhủ con bà trở về, khi ra mở cửa...không phải con bà mà là những chú công an phường đến báo tin...bà mẹ vội vã hỏi dồn: sao! tìm thấy nó rồi hả mấy chú...
Một chú công an tiến lại vỗ vai người đàn bà đang mong chờ tin con: Này cô...tối hôm qua chúng tôi được tin vớt được một xác chết mà theo người dân thì đó là con cô...giờ cô thật bình tĩnh lên làm thủ tục nhận xác...
Bà mẹ ngất đi...rồi phút chốc tỉnh lại gào thét: Dù như thế nào con cũng là con mẹ...về đây đi...con là gay cũng được...mẹ cũng chấp nhận...chỉ cần con còn sống thôi...con ơi...về đây đi...
Đứa trẻ chỉ mười lăm tuổi mà chính lỗi là do bà mẹ đã ko kìm được sự tức giận khi nói mọi chuyện trước mặt đám đông các bạn của cậu ấy...sự yếu đuối của một đứa bé ko thể chịu đựng được...hôm đó...cậu ta chạy wa nhà người mà cậu ta thương thầm...và kể hết mọi chuyện...nhưng người đó nói một câu: tao ko có người bạn như mày...mà tao cũng ko thích làm bạn với mày...tránh xa khỏi tao và đi đi..., tuyệt vọng vì mọi người ko ai hỉu mình...cậu đã ngồi khóc ở trên cây cầu cao cao kia....và bóng dáng nhỏ bé dần dần tan theo gió và mất hút trong tiếng bọt nước ào ạt...Cậu đã ra đi.
Ngày nay...
Mẹ: tao thật thất vọng vì mày Trọng à...!!!
Trọng: Bà biết hết mọi chuyện rùi hả???
- Mày là thằng khốn nạn...
- Ai khốn nạn đẻ ra tôi khốn nạn...
Trọng nhìn xung quanh thấy các bạn đổ xô mắt về mình và nói:
- Bọn mày nhìn cái éo gì...lạ lắm hả...
Từ đằng xa một chàng thanh niên đi chiếc SH tới. TRọng vội vàng nhảy lên xe ôm người thanh niên ấy: anh ơi...mẹ e biết e là gay rồi...
- Em đừng lo...qua nhà a ở nè...a ở một mình cũng buồn.
- Dạ!!! chịu liền.
Một ngày, hai ngày, ba ngày...
Bà mẹ gọi điện cho con:
- Trọng hả, giờ mày làm ở đâu, sao ko gọi điện cho mẹ...
- dạ!!! con ở với bạn trai con...ảnh giàu lắm...lo cho con nhìu thứ lắm mẹ à.
- Ừm...Thế tốt rồi...nhớ là phải gọi điện cho mẹ...và kêu người iu con đến nhà chơi nhá...
Tháng thứ tư kể từ khi Trọng bỏ nhà đi...
Cậu ta lang thang về nhà...và ra net online, mở nick yahoo chat với một người bạn:
- ê mày...nó bỏ tao rồi...hjhj. Dù sao tao cũng có cái iphone và chiếc nhẫn nó tặng đủ sài rùi mày à.
- Mày có định kím ai nữa ko?
- Có chứ sao lại ko...
Trọng lật đật vào trang wed vboy.org...vào mục Tìm Bạn....